BẠN THÂN MẾN -TỪ LẦN CUỐI CHÚNG TA GẶP NHAU ĐẾN NAY - CUỘC SỐNG CỦA BẠN THẾ NÀO RỒI?

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

HỌC NÓI

Học nói từ khi còn thơ,
Bập bẹ từng chữ, ngu ngơ tiếng cười.
Lớn lên lời lắm, ý vơi,
Nói cho hả dạ… quên nơi bắt đầu.

Lời như nước chảy qua cầu,
Nhiều khi vô ý thành sầu người nghe.
Một câu êm ả vỗ về,
Hơn ngàn lời gắt lê thê não lòng.

Học nói… rồi học im trong,
Biết khi nên tỏ, biết không nên bày.
Nói điều đúng lúc, đủ đầy,
Giữ tâm tĩnh lặng, giữ lời nhẹ bay.

Người khôn không phải nói hay,
Mà là nói đúng, nói ngay, nói vừa.
Một lời ấm, nở như mưa,
Nuôi người… cũng chính mình xưa dịu dần.

| Lê Huỳnh Chăm



Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

RÁN CHIỀU

Chiều rán nắng đổ bên hiên
Khói bay thơm lựng, nhớ miền quê xưa
Chảo dầu tí tách đong đưa
Miếng vàng giòn rụm, gió lùa hương bay
Ngồi nghe chiều xuống đong đầy
Một phần ký ức, một ngày bình yên
Pha chút hương rót thêm tình
Chiều nghiêng bóng nắng, lặng thinh góc vườn
Gió lay kỷ niệm vấn vương
Men say chưa uống đã vương nỗi niềm
Chút thương rơi xuống êm đềm
Thành câu lục bát dịu mềm chiều nay.
|Lê Huỳnh Chăm



Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2026

Nhát Cắt

đặt.
một -
chữ.

rơi xuống
giữa
lặng
im…

không sâu ❍
chỉ vừa
đủ -

để nỗi buồn
mở
miệng
thở.



tôi không hỏi
vì sao.
(vì sao ? đã mệt.)

chữ
tách ra
từng mảnh •••

khoảng trắng
chen vào
như người thứ ba
biết giữ im lặng.



không máu.
chỉ
ẩm.

ẩm như ký ức
chưa kịp khô
sau một câu
bỏ lửng…

tôi viết
đứt.
ngắt.
dừng.

để tim
tự
nối
lại.



khi khép trang
nhát cắt
ở yên
trong chữ.

còn tôi
đi ra
nhẹ.
hơn
một
dấu chấm.

Chăm Lê

CHÀO TẠM BIỆT - HẸN GẶP LAI