BẠN THÂN MẾN -TỪ LẦN CUỐI CHÚNG TA GẶP NHAU ĐẾN NAY - CUỘC SỐNG CỦA BẠN THẾ NÀO RỒI?
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ TÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn THƠ TÌNH. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

HỌC NÓI

Học nói từ khi còn thơ,
Bập bẹ từng chữ, ngu ngơ tiếng cười.
Lớn lên lời lắm, ý vơi,
Nói cho hả dạ… quên nơi bắt đầu.

Lời như nước chảy qua cầu,
Nhiều khi vô ý thành sầu người nghe.
Một câu êm ả vỗ về,
Hơn ngàn lời gắt lê thê não lòng.

Học nói… rồi học im trong,
Biết khi nên tỏ, biết không nên bày.
Nói điều đúng lúc, đủ đầy,
Giữ tâm tĩnh lặng, giữ lời nhẹ bay.

Người khôn không phải nói hay,
Mà là nói đúng, nói ngay, nói vừa.
Một lời ấm, nở như mưa,
Nuôi người… cũng chính mình xưa dịu dần.

| Lê Huỳnh Chăm



Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

RÁN CHIỀU

Chiều rán nắng đổ bên hiên
Khói bay thơm lựng, nhớ miền quê xưa
Chảo dầu tí tách đong đưa
Miếng vàng giòn rụm, gió lùa hương bay
Ngồi nghe chiều xuống đong đầy
Một phần ký ức, một ngày bình yên
Pha chút hương rót thêm tình
Chiều nghiêng bóng nắng, lặng thinh góc vườn
Gió lay kỷ niệm vấn vương
Men say chưa uống đã vương nỗi niềm
Chút thương rơi xuống êm đềm
Thành câu lục bát dịu mềm chiều nay.
|Lê Huỳnh Chăm



Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2026

Nhát Cắt

đặt.
một -
chữ.

rơi xuống
giữa
lặng
im…

không sâu ❍
chỉ vừa
đủ -

để nỗi buồn
mở
miệng
thở.



tôi không hỏi
vì sao.
(vì sao ? đã mệt.)

chữ
tách ra
từng mảnh •••

khoảng trắng
chen vào
như người thứ ba
biết giữ im lặng.



không máu.
chỉ
ẩm.

ẩm như ký ức
chưa kịp khô
sau một câu
bỏ lửng…

tôi viết
đứt.
ngắt.
dừng.

để tim
tự
nối
lại.



khi khép trang
nhát cắt
ở yên
trong chữ.

còn tôi
đi ra
nhẹ.
hơn
một
dấu chấm.

Chăm Lê

Thứ Ba, 3 tháng 2, 2026

Bản nháp của một ngày chưa đặt tên

tôi thức dậy
trong một thông báo chưa đọc
từ chính mình hôm qua

thành phố chạy nền
như một app mở quá lâu
pin yếu
nhưng không ai chịu tắt

người ta yêu nhau
bằng icon
và rời bỏ nhau
bằng dấu ba chấm

tôi để cảm xúc ở chế độ ... bay
vẫn nghe tim rung
khi một ký ức cũ
lỡ kết nối lại

nếu hôm nay là một file
tôi sẽ không lưu
để nó được quyền
sai
và tự do

Chăm Lê

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

Giấc mơ không tên

Em đến như gió ghé qua
Chưa kịp gọi đã hóa xa cuối trời
Có điều gì chẳng thành lời
Như hương đêm thoảng, như nơi chớp nhòa

Em cười — không nói — lặng im
Trao anh khoảng vắng dịu mềm thời gian
Anh ngồi giữa giấc mơ tan
Vẽ em bằng nến, vàng chan chưa tròn

Tỉnh ra bâng khuâng vẫn còn
Tìm em trong mảnh trăng non vỡ dần
Chỉ còn im lặng xa gần
Và tên em ấy… phân vân chưa về

02/02/2026

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2026

Nói Chuyện Vậy Thôi


Người đời mở miệng chửi là khùng,
Khác chút dòng khôn đã bảo ngu.
Nhà văn nói láu – câu quen miệng,
Nhà báo nói thêm – chuyện đã xù.

Nói thật - thì kêu là dở hơi,
Nói vừa tai họ - mới là người.
Khôn theo thiên hạ thành khôn vặt,
Dại giữ lương tâm hóa dại thôi.

Kẻ tỉnh nhiều khi mang tiếng ngáo,
Người im thiên hạ bảo là đần.
Cười đời một tiếng cho qua chuyện,
Khùng khôn ai biết lúc phân phân.

Long xuyên 
Ngày 22/01/2026



Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2025

Huyền Thoại Trong Tim.

Có những chuyện tình không ai viết hết,
Mà thế gian vẫn truyền miệng ngàn năm.
Một ánh mắt, một lần chạm khẽ,
Đã hóa thành huyền thoại trong tim.

Tình yêu không đo bằng ngày tháng,
Mà bằng khoảnh khắc trái tim run.
Dẫu cách trở, dẫu muôn ngàn biển bắc,
Giai thoại vẫn sống như khúc ca chung.

|Lê Huỳnh Chăm

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2025

Em đã từng.

Em đã từng yêu anh,
yêu đến quên cả mình là ai.
yêu đến dại khờ tin rằng,
chỉ cần ở bên nhau là đủ.

…đã từng,
mỗi buổi sáng thức dậy,
anh là điều em nghĩ đến đầu tiên.
mỗi buổi tối,
là người cuối cùng em cầu mong bình yên.

chúng ta,
từ yêu
rồi cưới
rồi quen nhau đến mức
quên mất cách chạm vào tim nhau.

Em từng mơ
về ngôi nhà đầy tiếng cười
nhưng càng sống
chỉ còn lại tiếng thở dài,
và sự im lặng kéo dài giữa hai con người
cùng một mái nhà
mà như hai thế giới

Em đã từng đợi anh về
như đợi mùa
bây giờ
chỉ mong anh về muộn một chút
để em có thêm thời gian
được cô đơn một mình.

Chúng ta vẫn sống
vẫn gọi nhau bằng những cái tên cũ
vẫn ăn chung mâm
ngủ chung giường
nhưng tình yêu đã dọn đi từ lâu,
chỉ còn em ở lại
với đống hồi ức chất chồng
và những câu hỏi
không lời đáp.

Em đã từng
nghĩ rằng mình sai
rồi nghĩ rằng anh sai
rồi hiểu ra
chẳng ai sai cả!
chỉ là…
chúng ta đã để tình yêu chết đi
rất chậm
và rất nhẹ
như một bông hoa héo úa, cạn khô
…tỉa gọt trong bình, hơn tuần. 

Lê Huỳnh Chăm



Tình em

Trăng nghiêng bóng ngọc bên song,
Tình kia gửi gió, cho lòng vấn vương.
Một lời thề nguyện bên đường,
Hóa thành giai thoại nghìn phương vẫn truyền.

Nước trôi chẳng hẹn ngày yên,
Hoa rơi còn nhớ mối duyên thuở nào.
Dẫu cho kiếp kiếp lao đao,
Tình yêu giai thoại, trăng sao chứng lòng.

|Lê Huỳnh Chăm

Thứ Tư, 3 tháng 9, 2025

Anh vẫn ở đây

Anh vẫn ở đây, ngôi nhà này...căn phòng này!, vẫn cùng em' nuôi hai đứa nhỏ lớn khôn. Đứa lớn giống em, đứa nhỏ mang ánh mắt của anh, mỗi ngày gọi "ba"! vẫn khiến tim anh rung lên nhưng không còn đủ...để lấp khoảng trống giữa chúng ta. Em lặng lẽ, anh im lìm...hai cái bóng đi ngang đời nhau, không chạm! chỉ tránh.

Đã từng, anh yêu em đến mức không dám làm em buồn...mỗi câu nói đều nghĩ đến cảm xúc của em nhưng giờ đây, chúng ta nói với nhau bằng câu chữ ngắn. gọn, lạnh như hai người đồng nghiệp, giỏi vai diễn của mình, trong vở kịch dài mang tên: Gia đình.

Anh không trách em, chỉ trách thời gian và trách cả chính mình, đã để cuộc sống cuốn đi mà quên giữ lại chút lửa, cho ngọn đèn hôn nhân không tắt.

Đêm qua, anh nghe tiếng con trở mình! rồi tiếng em ho khẽ, bỗng thấy nghẹn nơi lồng ngực muốn quay sang ôm em! nhưng tay anh… chỉ dừng lại giữa chừng (!) đã quá lâu không còn tự nhiên, đã quá lâu không còn gần gũi, một cái ôm bây giờ...cũng cần đến can đảm.

Anh vẫn là người chồng! vẫn là người cha, vẫn đóng tròn vai, nhưng có những đêm, anh ngồi thật lâu trong bóng tối...tự hỏi: liệu chúng ta có thể bắt đầu lại… từ đầu?
hay đã muộn rồi…
dù chỉ là một cái nắm tay?

| Lê Huỳnh Chăm


  

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2025

Chuyện tình buồn

Anh đến, như mưa ngang chiều,
Rơi vài giọt nhớ, rồi liều bỏ đi.
Em ngồi vá lại xuân thì,
Kim run trên chỉ, lệ thì rơi hoang.

Có tình nào chẳng vỡ tan,
Khi người nắm chặt, khi bàn tay buông.
Có yêu nào chẳng đau buồn,
Nếu như hẹn ước chỉ còn gió bay.

Em cười một chút cho say,
Để quên phút cuối anh quay mặt rồi.
Trăng treo một nửa lưng trời,
Ngậm ngùi giữ hộ chuyện đời… chúng ta.

|Lê Huỳnh Chăm
20/08/2025



Thứ Ba, 19 tháng 8, 2025

Giai thoại tình yêu

Anh là gió phiêu du muôn nẻo,
Em là trăng neo lại bên thềm.
Một lần chạm mắt, đời bừng sáng,
Giai thoại tình yêu hóa chuyện mình.

|Lê Huỳnh Chăm



Thứ Hai, 18 tháng 8, 2025

Người lạ - bên nhau

Chúng ta sống cùng...hai mươi năm. Đi qua bao mùa, mà chẳng còn nhớ! lần cuối nắm tay là khi nào. Em nấu bữa cơm, anh dọn bàn ghế, im lặng! chen nhau trong căn bếp nhỏ, mắt nhìn nhau, nhìn xuyên qua từng ý nghĩ,
...như thể trái tim đã dọn đi.
...từ lúc nào không hay.

Tình yêu từng rực rỡ...giờ chỉ còn ánh đèn mờ, thở nhẹ thôi cũng tắt! lặng câm phòng
Những bức ảnh cũ trên tường,
"nụ cười đóng khung"
...chẳng còn vang lên trong đời.

Chúng ta bên nhau...như hai người thuê chung ký ức. Chung giường, chung nhà!nhưng riêng lối đi. Em tiếc một thời, mình đã từng chạm vào nhau, bằng tất cả trái tim (,) giờ chỉ chạm bằng thói quen...và sự chịu đựng khẽ khàng,
...chẳng ai sai
...chỉ tình yêu lạc lối, không biết cách nào?
... lớn mãi với thời gian.

Lê Huỳnh Chăm







Thứ Hai, 11 tháng 8, 2025

Lặng Giữa Mùa Quen

Từng sớm chờ anh dưới mái hiên,
Nay chào thưa vắng, mắt nhìn nghiêng.
Bếp còn lửa cũ, người nguội lạnh,
Giường có hình quen, bóng chênh nghiêng.

Con vẫn ríu ran mừng tiếng gọi,
Lòng em lặng gió giữa ưu phiền.
Chẳng ai rời bước mà chia cách,
Chỉ bởi tình tan chẳng tiếng triền.

|Lê Huỳnh Chăm
10/08/2025



Thứ Ba, 1 tháng 7, 2025

Nửa là bao nhiêu?

• Nửa ổ bánh = hai tiếng cười chia đôi nhưng ấm cả buổi sáng.
• Nửa tách cà phê = một khoảnh khắc lặng yên đủ để nghe tim mình đập.
• Nửa năm = 182 ngày gom góp thành một cuốn phim tua nhanh, lúc sáng rực, lúc tối mờ, nhưng luôn kịp để ta kịp bật cười lần nữa.


Niềm vui đôi khi chỉ cần “nửa”:
– Nửa lời hỏi thăm cũng đủ gỡ tơ vương trong ngực người xa lạ.
– Nửa bước lùi để thấy nhau trọn vẹn hơn trong khung ảnh cuộc đời.
– Nửa giây chớp mắt giữa buổi chiều, nhận ra mùi cỏ mưa thơm ngần, cũng đủ làm ngày dài xôn xao.


Tháng Sáu khép lại. Chiếc đồng hồ xoay một vòng tròn, đánh dấu nửa quỹ đạo quanh mặt trời. Từ đây trở đi là “bắt đầu nửa còn lại” – một trang giấy trắng, vẫn mùi mực mới, chưa kịp gạch xóa.


Hãy ghi vào đó:

• Một lần thức dậy sớm hơn thường lệ, để thấy bình minh không chỉ dành cho kẻ lãng mạn.
• Một lá thư viết tay, gửi chính mình của sáu tháng nữa: “Hôm nay tớ đủ vui. Cậu thì sao?”
• Một cuộc hẹn chưa từng có trong lịch: đi bộ không đích đến, chỉ để trò chuyện với con đường.


Hạnh phúc không đo bằng đầy hay vơi. Nó đo bằng độ rung của trái tim khi ta nhận ra cái “nửa” trước mắt chính là tất cả vào khoảnh khắc ấy. Vậy nên, đừng vội hỏi “nữa là bao nhiêu?” – hãy hỏi: “Trong cái nửa đang có, mình đặt được bao nhiêu yêu thương?”.

Chúc bạn một nửa năm mới rực rỡ, và… cả nửa còn lại cũng rạng ngời! 😊

Nửa năm, một hơi thở.  
Nửa còn lại, ta khẽ mỉm cười.  
Một tia nắng, một tiếng “ổn không?”  
Tim chạm tim, đủ ấm cả ngày.

| Lê Huỳnh Chăm




Thứ Hai, 30 tháng 6, 2025

Chúng Tôi Là "Bản Lưu"... Mọi Thành Công.

Phía trước rực rỡ ánh đèn,
Phía sau là những,
nàng tiên dịu dàng.
nép bên góc bếp, bàn đơn,
…là bao ánh mắt dịu hơn nắng chiều.


Có ai, ngợi ca sắc hương,
của những bông hoa…
chẳng nở ngoài vườn?
…những nàng xinh không nói nhiều,
chỉ lặng thầm,
… mà giữ vẹn bình yên.


Không blouse trắng,
vẫn mang điều quý,
Chỉ lặng thầm,
…mà giữ vẹn niềm tin.
Thành công phía trước nhiệm màu,
…là nhờ hậu cảnh,
… những câu chuyện hiền.


|Lê Huỳnh Chăm
“Cảm ơn những điều đẹp đẽ thầm lặng – vẫn luôn là nền móng cho mọi rực rỡ phía trước.”








Thứ Tư, 18 tháng 6, 2025

Chúng ta "đã từng"

Chúng ta,
đã từng gọi nhau là cả bầu trời!
rồi bây giờ ("-")
lặng im như chưa từng tồn tại.


Em đi,
chẳng mang theo điều gì ngoài ánh mắt!
còn anh ...
ôm hết mùa thu vào lòng.

Có những chiều,
anh ngồi cạnh ly cà phê đã nguội!
nhớ một câu nói...
đã không còn ai trả lời.

Anh không trách em,
không trách những ngày nắng vội!
chỉ trách,
chúng ta gặp nhau,
đúng người ...
sai đời.

Và, nếu có kiếp sau,
anh sẽ không mong mình gặp lại!
vì yêu em một lần thôi,
đã đủ đau…
một đời.

LHC



Thứ Tư, 30 tháng 4, 2025

Ký Ức Lãng Quên

Ký ức trôi, hòa sương tan buổi sớm,
Mờ nhạt dần, trong tia nắng thời gian.
Cuộc sống cuốn, những bộn bề lo toan,
Kỷ niệm xưa, chìm vào miền quên lãng.

Có những khuôn mặt, đã từng rất thân quen,
Giờ nhạt nhòa, như tranh phai màu mực.
Có những lời nói, ngọt ngào như lời chúc,
Giờ tan biến, trong im lặng mênh mông.

Có những con đường, in dấu chân ta bước,
Giờ lạ lẫm, như chưa từng qua lại.
Có những niềm vui, nỗi buồn còn đọng mãi,
Giờ xa xăm, như giấc mộng đêm qua.

Ký ức rơi, qua kẽ tay hối hả,
Những mảnh ghép, vỡ vụn chẳng liền nhau.
Ta cố níu, nhưng thời gian trôi mãi,
Để lại đây, một khoảng trống hư hao.

|Lê Huỳnh Chăm



Thứ Hai, 21 tháng 4, 2025

LÃNG QUÊN


Có những ký ức ngủ quên,
Như mưa rơi nhẹ giữa miền gió bay.
Từng câu chuyện cũ hao gầy,
Rồi theo năm tháng...
... nhạt phai mịt mờ.

Ta quên một ánh mắt chờ,
Quên lời hẹn ước bây giờ ở đâu.
Nhưng tim vẫn nhói rất lâu,
Dù quên tất cả…
...chẳng quên được người.

| Lê Huỳnh Chăm




Thứ Tư, 26 tháng 2, 2025

TỰA MÂY TRẮNG

Em đi tựa dải lụa trời,
Tà bay phơi nắng, thêu lời mộng mơ.
Hồn nhiên một thoáng nên thơ,
Gót sen chạm nhẹ bến bờ thời gian.

Áo dài nở đoá xuân sang
Hoa chanh, hoa cúc dịu dàng vai đông
Mắt cười lấp lánh sông Hồng
Mái chèo lơi nhịp má hồng phù du

Gió lượn tơ tằm ngàn xưa
Thắt lưng mây trắng đong đưa nắng chiều
Dáng em, câu hát sáo diều
Nhuộm trăng, nhuộm gió bao điều nhân gian

Đất Việt thêu gấm nhụy vàng
Lụa em đượm cả hồn làng quê tôi
Dù đi mấy núi mấy đồi
Áo dài – nỗi nhớ một thời thiên thu…

|Lê Huỳnh Chăm






CHÀO TẠM BIỆT - HẸN GẶP LAI