BẠN THÂN MẾN -TỪ LẦN CUỐI CHÚNG TA GẶP NHAU ĐẾN NAY - CUỘC SỐNG CỦA BẠN THẾ NÀO RỒI?

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026

ĐỪNG BIẾN MÌNH THÀNH “TRẠM CHỜ” CỦA BẤT KỲ AI

     Đừng để người khác chiếm trọn tâm trí bạn. Thật đấy, cuộc sống này không vận hành xoay quanh một cái tên không thèm chủ động xuất hiện. 

Họ không gọi? Vậy thì bạn đi ngủ sớm, ngủ ngon, ngủ sâu. Họ không nhắn? Cất điện thoại đi, ra ngoài hít thở, uống một ly gì đó bạn thích, tận hưởng ngày của riêng mình. Họ trở nên xa cách, im lặng như thể bạn phải đoán mò? Đừng phí thời gian giải mã những điều họ không buồn giải thích. Về nhà, bật nhạc, xem phim, hoặc làm điều gì khiến bạn cười. Nghe này — bạn không sinh ra để chờ đợi sự chú ý từ người khác. Bạn sống cho chính mình trước tiên. Còn họ? Nếu phải nhắc mới nhớ đến bạn, thì họ chỉ nên đứng ở vị trí thứ yếu.

    Đừng xin một sự quan tâm nửa vời. Đừng chạy theo một người không quay đầu,và đừng đánh đổi bình yên của bạn chỉ để giữ một ai đó vốn không muốn ở lại. Bạn xứng đáng với những gì rõ ràng, không phải những khoảng lặng mơ hồ.

   Nên là… sống đi. Đàng hoàng. Tự do. Và kiêu hãnh một chút.

|Lê Huỳnh Chăm



Thứ Ba, 3 tháng 2, 2026

Bản nháp của một ngày chưa đặt tên

tôi thức dậy
trong một thông báo chưa đọc
từ chính mình hôm qua

thành phố chạy nền
như một app mở quá lâu
pin yếu
nhưng không ai chịu tắt

người ta yêu nhau
bằng icon
và rời bỏ nhau
bằng dấu ba chấm

tôi để cảm xúc ở chế độ ... bay
vẫn nghe tim rung
khi một ký ức cũ
lỡ kết nối lại

nếu hôm nay là một file
tôi sẽ không lưu
để nó được quyền
sai
và tự do

Chăm Lê

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

Giấc mơ không tên

Em đến như gió ghé qua
Chưa kịp gọi đã hóa xa cuối trời
Có điều gì chẳng thành lời
Như hương đêm thoảng, như nơi chớp nhòa

Em cười — không nói — lặng im
Trao anh khoảng vắng dịu mềm thời gian
Anh ngồi giữa giấc mơ tan
Vẽ em bằng nến, vàng chan chưa tròn

Tỉnh ra bâng khuâng vẫn còn
Tìm em trong mảnh trăng non vỡ dần
Chỉ còn im lặng xa gần
Và tên em ấy… phân vân chưa về

02/02/2026
CHÀO TẠM BIỆT - HẸN GẶP LAI