Họ không gọi? Vậy thì bạn đi ngủ sớm, ngủ ngon, ngủ sâu. Họ không nhắn? Cất điện thoại đi, ra ngoài hít thở, uống một ly gì đó bạn thích, tận hưởng ngày của riêng mình. Họ trở nên xa cách, im lặng như thể bạn phải đoán mò? Đừng phí thời gian giải mã những điều họ không buồn giải thích. Về nhà, bật nhạc, xem phim, hoặc làm điều gì khiến bạn cười. Nghe này — bạn không sinh ra để chờ đợi sự chú ý từ người khác. Bạn sống cho chính mình trước tiên. Còn họ? Nếu phải nhắc mới nhớ đến bạn, thì họ chỉ nên đứng ở vị trí thứ yếu.
Đừng xin một sự quan tâm nửa vời. Đừng chạy theo một người không quay đầu,và đừng đánh đổi bình yên của bạn chỉ để giữ một ai đó vốn không muốn ở lại. Bạn xứng đáng với những gì rõ ràng, không phải những khoảng lặng mơ hồ.
Nên là… sống đi. Đàng hoàng. Tự do. Và kiêu hãnh một chút.
|Lê Huỳnh Chăm