CÓ MỘT THỜI
Có một thời em đã yêu anh
Khi trái tim em vừa qua vòng thơ dại
Ngày ấy giờ đã xa......... xa mãi
Biết tìm đâu anh giữa năm tháng bộn bề.
Nên trách
anh hay trách em vụn về,
Để tình
mình vùi vào quên lãng.
Duy nhất có
một điều em khắc khoải,
Anh không còn như suy
nghĩ trong em.
Lx ngày 25/11/2010
chămlê
|
Thứ Năm, 25 tháng 11, 2010
GHI NHẬN 25
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Em chân thật em vĩnh hằng,
Trả lờiXóaEm là em!, vốn vỹ chỉ là em,
Đừng so em với muôn triệu đàn bà,
Dẫu cuộc sống với vô vàng ngăn kéo
Vẫn yêu anh đến khi chết đi rồi.
....Chuyện này ...thât là khó
Trả lờiXóaTim em như ngọn cỏ
Giọt sương long lanh đó
Chỉ cần làn gió nhỏ
Cỏ lay sương dễ bay...!
......................
Tình yêu thì đẹp thì thơ
Nhưng không tỉnh táo sẽ...thẩn thờ than thân
Con tim yếu đuối thì cần
Lý trí sáng suốt đi gần một bên
Chim quyên bé tí chuyền cành
Cũng còn nhắm nhía ...lựa nhành mà bâu
Chẳng may gãy nhánh vì sâu
Vỗ liền đôi cánh ...nó ngẫng đầu líu lo ...
..........................................
( Không có tình yêu vĩnh cữu,chỉ có giây phút vĩnh cữu của tình yêu !)
Dẫu giờ anh chẳng có em
XóaMắt trong mắt của một tình yêu ấy
Với quá khứ em một thời lửa cháy
Cháy trong anh sưởi ấm cả mùa đông
Có lẽ nào?
Với một từ “không!”
Anh đã đốt cả lâu đài tình ái
Trong đám cháy lâu đài thành quách ấy
Có một điều
Cháy mãi
Chẳng hóa tro.