Mờ nhạt dần, trong vòng xoáy thời gian
Bóng mây phủ lớp bụi mờ im lặng,
Ta vô tình quên những thiết tha.
Ngày bận rộn, ta quên mình đã sống,
Quên ánh cười, quên cả những niềm đau.
Dẫu quên lãng, dẫu lòng ta đóng lại,
Ký ức buồn vẫn mãi mãi tìm vô.
Những vết nứt đời ta... chúng vẫn chảy,
Những ngày xưa còn đọng chút dư âm.
Ký ức cũ, dù mong manh vụt cháy,
Vẫn làm tim ấm lại giữa âm thầm.
Ta là ai, nếu không gì để nhớ?
Trong góc khuất, của tâm hồn sâu thẳm.
Dẫu phôi pha, dẫu đời như cơn gió,
Xin giữ hoài, dù chỉ một niềm tin.
|Lê Huỳnh Chăm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét