Ai nói khác mình cũng lạ lùng.
Nhà văn nói láu – cười cho gọn,
Nhà báo nói thêm – bảo chuyện chung.
Nói thật thì hay mang tiếng dại,
Nói vừa tai họ lại thành khôn.
Có kẻ im lặng thành ra ngố,
Có người cười nhẹ bị cho ngây.
Thôi thì nói khẽ, gió tự rình.
Chiều xuống ngồi coi con nước lớn,
Khùng khôn để gió cuốn ra sông.
Ai hiểu thì cười cho vui dạ,
Không hiểu… thôi! mình uống trà xong.
Chăm Lê
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét