(Tản Văn: Góc nhìn sáng tạo – Lê Huỳnh Chăm)
Có một điều thú vị trong những bài học phát triển bản thân: người ta khuyên ta “hãy tự sửa mình để thu hút điều tốt.” Nghe như một chân lý hiền hòa. Nhưng nếu nhìn bằng con mắt của người sáng tạo, tôi lại thấy một nghịch lý ẩn giấu trong đó: càng cố sửa, ta càng đánh mất sự tự nhiên; càng muốn thu hút, ta càng khiến năng lượng của mình khép lại.
Một người liên tục “sửa mình” giống như một họa sĩ mãi lo chùi bảng màu. Anh ta không còn dám pha trộn táo bạo, không dám sai, không dám lem, và cuối cùng chẳng còn gì để vẽ. Tác phẩm đẹp không đến từ bàn tay sợ sai, mà đến từ bàn tay dám thử, dám làm hỏng rồi dám làm lại. Con người cũng vậy. Nếu ta sống trong sợ hãi và ám ảnh rằng mình chưa đủ tốt, ta đang tắt dần ngọn lửa sáng tạo bên trong.
Sáng tạo không sinh ra từ sự hoàn hảo. Nó nảy mầm từ sự tò mò, dám sai, và cả dũng khí chấp nhận những vết nhăn của linh hồn. Một người biết sáng tạo là người biết chừa chỗ cho những lộn xộn cần thiết – vì họ hiểu rằng, chính những lộn xộn ấy tạo ra cá tính và chiều sâu. “Tự sửa mình” nếu hiểu sai, lại chính là cách ta tước đi nét độc đáo mà cuộc đời trao.
Tôi từng thấy nhiều người giỏi, từng cháy hết mình, nhưng rồi dần mờ nhạt vì họ sợ bị đánh giá. Họ bắt đầu kiểm soát từng chi tiết nhỏ, nắn mình cho vừa khuôn mẫu, quên mất rằng nguồn năng lượng thật sự đến từ sự phóng khoáng của tâm hồn. Khi ta quá bận “thu hút”, ta đánh mất sự chân thực, mà chân thực mới là trường năng lượng mạnh nhất của con người.
Một người thực sự thu hút không phải vì họ hoàn hảo, mà vì họ có năng lượng của kẻ sống thật. Người ấy có thể sai, có thể vấp, nhưng luôn tỏa ra thứ ánh sáng riêng – ánh sáng của sự hiện diện, của tự do và lòng tự trọng.
Tự sửa mình là cần, nhưng chỉ khi nó xuất phát từ tình yêu bản thân, không phải nỗi sợ bị từ chối. Sửa mình để hiểu mình hơn, không phải để vừa lòng ai. Sửa để sáng, chứ không phải để nhỏ.
Nếu ai đó hỏi tôi, “vậy có nên sửa mình không?”, tôi sẽ nói: có – nhưng đừng quên vẽ lại chính mình sau mỗi lần sửa. Bởi con người không phải bức tượng đá cần mài cho nhẵn, mà là bức tranh sống động luôn đang được vẽ tiếp. Mỗi vết sai, mỗi nét nguệch ngoạc đều có thể trở thành điểm nhấn nếu ta đủ bao dung và sáng tạo để nhìn lại.
Sáng tạo là dám chấp nhận chính mình trong mọi phiên bản. Hôm nay ta sai, mai ta khác – nhưng vẫn là ta. Và có lẽ, điều thu hút nhất trên đời này không phải là vẻ ngoài hoàn chỉnh, mà là tâm thế tự do của người dám là chính mình, dù dang dở.
✨ “Đừng cố sửa mình cho đúng. Hãy sống hết mình cho thật.”
|Lê Huỳnh Chăm
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét