BẠN THÂN MẾN -TỪ LẦN CUỐI CHÚNG TA GẶP NHAU ĐẾN NAY - CUỘC SỐNG CỦA BẠN THẾ NÀO RỒI?

Thứ Tư, 8 tháng 4, 2026

HỌC NÓI

Học nói từ khi còn thơ,
Bập bẹ từng chữ, ngu ngơ tiếng cười.
Lớn lên lời lắm, ý vơi,
Nói cho hả dạ… quên nơi bắt đầu.

Lời như nước chảy qua cầu,
Nhiều khi vô ý thành sầu người nghe.
Một câu êm ả vỗ về,
Hơn ngàn lời gắt lê thê não lòng.

Học nói… rồi học im trong,
Biết khi nên tỏ, biết không nên bày.
Nói điều đúng lúc, đủ đầy,
Giữ tâm tĩnh lặng, giữ lời nhẹ bay.

Người khôn không phải nói hay,
Mà là nói đúng, nói ngay, nói vừa.
Một lời ấm, nở như mưa,
Nuôi người… cũng chính mình xưa dịu dần.

| Lê Huỳnh Chăm



Thứ Tư, 1 tháng 4, 2026

RÁN CHIỀU

Chiều rán nắng đổ bên hiên
Khói bay thơm lựng, nhớ miền quê xưa
Chảo dầu tí tách đong đưa
Miếng vàng giòn rụm, gió lùa hương bay
Ngồi nghe chiều xuống đong đầy
Một phần ký ức, một ngày bình yên
Pha chút hương rót thêm tình
Chiều nghiêng bóng nắng, lặng thinh góc vườn
Gió lay kỷ niệm vấn vương
Men say chưa uống đã vương nỗi niềm
Chút thương rơi xuống êm đềm
Thành câu lục bát dịu mềm chiều nay.
|Lê Huỳnh Chăm



Chủ Nhật, 29 tháng 3, 2026

Nhát Cắt

đặt.
một -
chữ.

rơi xuống
giữa
lặng
im…

không sâu ❍
chỉ vừa
đủ -

để nỗi buồn
mở
miệng
thở.



tôi không hỏi
vì sao.
(vì sao ? đã mệt.)

chữ
tách ra
từng mảnh •••

khoảng trắng
chen vào
như người thứ ba
biết giữ im lặng.



không máu.
chỉ
ẩm.

ẩm như ký ức
chưa kịp khô
sau một câu
bỏ lửng…

tôi viết
đứt.
ngắt.
dừng.

để tim
tự
nối
lại.



khi khép trang
nhát cắt
ở yên
trong chữ.

còn tôi
đi ra
nhẹ.
hơn
một
dấu chấm.

Chăm Lê

Thứ Tư, 18 tháng 3, 2026

ĐỪNG BIẾN MÌNH THÀNH “TRẠM CHỜ” CỦA BẤT KỲ AI

     Đừng để người khác chiếm trọn tâm trí bạn. Thật đấy, cuộc sống này không vận hành xoay quanh một cái tên không thèm chủ động xuất hiện. 

Họ không gọi? Vậy thì bạn đi ngủ sớm, ngủ ngon, ngủ sâu. Họ không nhắn? Cất điện thoại đi, ra ngoài hít thở, uống một ly gì đó bạn thích, tận hưởng ngày của riêng mình. Họ trở nên xa cách, im lặng như thể bạn phải đoán mò? Đừng phí thời gian giải mã những điều họ không buồn giải thích. Về nhà, bật nhạc, xem phim, hoặc làm điều gì khiến bạn cười. Nghe này — bạn không sinh ra để chờ đợi sự chú ý từ người khác. Bạn sống cho chính mình trước tiên. Còn họ? Nếu phải nhắc mới nhớ đến bạn, thì họ chỉ nên đứng ở vị trí thứ yếu.

    Đừng xin một sự quan tâm nửa vời. Đừng chạy theo một người không quay đầu,và đừng đánh đổi bình yên của bạn chỉ để giữ một ai đó vốn không muốn ở lại. Bạn xứng đáng với những gì rõ ràng, không phải những khoảng lặng mơ hồ.

   Nên là… sống đi. Đàng hoàng. Tự do. Và kiêu hãnh một chút.

|Lê Huỳnh Chăm



Thứ Ba, 3 tháng 2, 2026

Bản nháp của một ngày chưa đặt tên

tôi thức dậy
trong một thông báo chưa đọc
từ chính mình hôm qua

thành phố chạy nền
như một app mở quá lâu
pin yếu
nhưng không ai chịu tắt

người ta yêu nhau
bằng icon
và rời bỏ nhau
bằng dấu ba chấm

tôi để cảm xúc ở chế độ ... bay
vẫn nghe tim rung
khi một ký ức cũ
lỡ kết nối lại

nếu hôm nay là một file
tôi sẽ không lưu
để nó được quyền
sai
và tự do

Chăm Lê

Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

Giấc mơ không tên

Em đến như gió ghé qua
Chưa kịp gọi đã hóa xa cuối trời
Có điều gì chẳng thành lời
Như hương đêm thoảng, như nơi chớp nhòa

Em cười — không nói — lặng im
Trao anh khoảng vắng dịu mềm thời gian
Anh ngồi giữa giấc mơ tan
Vẽ em bằng nến, vàng chan chưa tròn

Tỉnh ra bâng khuâng vẫn còn
Tìm em trong mảnh trăng non vỡ dần
Chỉ còn im lặng xa gần
Và tên em ấy… phân vân chưa về

02/02/2026

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2026

Cú hít từ Tim

Ta gặp nhau,
giữa một cú lướt story vô tình.
một cái tim đỏ chói,
rồi hóa ra cả hai cùng thích nghe một bản nhạc buồn.

yêu không cần dài,
chỉ cần đủ để tim bật nhịp bass
rồi ngày mai có thể xa
nhưng hôm nay – ta vẫn là giai thoại của nhau.

|Lê Huỳnh Chăm

Thứ Năm, 22 tháng 1, 2026

Nói Chuyện Vậy Thôi


Người đời mở miệng chửi là khùng,
Khác chút dòng khôn đã bảo ngu.
Nhà văn nói láu – câu quen miệng,
Nhà báo nói thêm – chuyện đã xù.

Nói thật - thì kêu là dở hơi,
Nói vừa tai họ - mới là người.
Khôn theo thiên hạ thành khôn vặt,
Dại giữ lương tâm hóa dại thôi.

Kẻ tỉnh nhiều khi mang tiếng ngáo,
Người im thiên hạ bảo là đần.
Cười đời một tiếng cho qua chuyện,
Khùng khôn ai biết lúc phân phân.

Long xuyên 
Ngày 22/01/2026



Chủ Nhật, 7 tháng 12, 2025

Huyền Thoại Trong Tim.

Có những chuyện tình không ai viết hết,
Mà thế gian vẫn truyền miệng ngàn năm.
Một ánh mắt, một lần chạm khẽ,
Đã hóa thành huyền thoại trong tim.

Tình yêu không đo bằng ngày tháng,
Mà bằng khoảnh khắc trái tim run.
Dẫu cách trở, dẫu muôn ngàn biển bắc,
Giai thoại vẫn sống như khúc ca chung.

|Lê Huỳnh Chăm

Chủ Nhật, 2 tháng 11, 2025

Em đã từng.

Em đã từng yêu anh,
yêu đến quên cả mình là ai.
yêu đến dại khờ tin rằng,
chỉ cần ở bên nhau là đủ.

…đã từng,
mỗi buổi sáng thức dậy,
anh là điều em nghĩ đến đầu tiên.
mỗi buổi tối,
là người cuối cùng em cầu mong bình yên.

chúng ta,
từ yêu
rồi cưới
rồi quen nhau đến mức
quên mất cách chạm vào tim nhau.

Em từng mơ
về ngôi nhà đầy tiếng cười
nhưng càng sống
chỉ còn lại tiếng thở dài,
và sự im lặng kéo dài giữa hai con người
cùng một mái nhà
mà như hai thế giới

Em đã từng đợi anh về
như đợi mùa
bây giờ
chỉ mong anh về muộn một chút
để em có thêm thời gian
được cô đơn một mình.

Chúng ta vẫn sống
vẫn gọi nhau bằng những cái tên cũ
vẫn ăn chung mâm
ngủ chung giường
nhưng tình yêu đã dọn đi từ lâu,
chỉ còn em ở lại
với đống hồi ức chất chồng
và những câu hỏi
không lời đáp.

Em đã từng
nghĩ rằng mình sai
rồi nghĩ rằng anh sai
rồi hiểu ra
chẳng ai sai cả!
chỉ là…
chúng ta đã để tình yêu chết đi
rất chậm
và rất nhẹ
như một bông hoa héo úa, cạn khô
…tỉa gọt trong bình, hơn tuần. 

Lê Huỳnh Chăm



Tình em

Trăng nghiêng bóng ngọc bên song,
Tình kia gửi gió, cho lòng vấn vương.
Một lời thề nguyện bên đường,
Hóa thành giai thoại nghìn phương vẫn truyền.

Nước trôi chẳng hẹn ngày yên,
Hoa rơi còn nhớ mối duyên thuở nào.
Dẫu cho kiếp kiếp lao đao,
Tình yêu giai thoại, trăng sao chứng lòng.

|Lê Huỳnh Chăm

Thứ Bảy, 25 tháng 10, 2025

Nói Vậy Thôi

Người đời quen miệng gọi là khùng,
Ai nói khác mình cũng lạ lùng.
Nhà văn nói láu – cười cho gọn,
Nhà báo nói thêm – bảo chuyện chung.

Nói thật thì hay mang tiếng dại,
Nói vừa tai họ lại thành khôn.
Có kẻ im lặng thành ra ngố,
Có người cười nhẹ bị cho ngây.

Thôi thì nói khẽ, gió tự rình.
Chiều xuống ngồi coi con nước lớn,
Khùng khôn để gió cuốn ra sông.
Ai hiểu thì cười cho vui dạ,
Không hiểu… thôi! mình uống trà xong.
Chăm Lê




Tận hưởng

Tận hưởng – năng lực không chỉ dành cho lúc rảnh rỗi

Nhiều người nghĩ tận hưởng chỉ dành cho lúc rảnh rỗi. Nhưng sự thật, đó là một năng lực sống – giúp bạn đứng vững, sáng suốt và an yên giữa guồng quay đầy thử thách.

Khi biết tận hưởng, bạn không chỉ “nghỉ ngơi” mà còn nuôi dưỡng lại chính mình. Bạn vẫn có thể mỉm cười khi đang lo cho con, vẫn giữ bình an trong những ngày hóa đơn chất chồng, vẫn nhẹ nhõm trên hành trình đi tìm khách hàng, và vẫn tràn năng lượng giữa những buổi làm việc áp lực.

Tận hưởng không phải là bỏ mặc, mà là nghệ thuật giữ mình nguyên vẹn giữa đời sống đầy dao động. Nó giống như một dòng suối nhỏ chảy ngầm trong bạn — lúc nào cũng mát lành, dẫu bên ngoài có khô cạn.

Và rồi, khi bạn biết cách tận hưởng từng khoảnh khắc, mọi mục tiêu sẽ hoàn thành nhanh hơn, hiệu quả hơn, bởi bạn đang làm việc với tâm thế tròn đầy – không thiếu thốn, không đè nặng, không căng cứng.


“Người biết tận hưởng không cần thêm thời gian – họ chỉ cần hiện diện trọn vẹn.”

Hôm nay, hãy tự hỏi: Mình có đang tận hưởng ngay trong việc mình làm không?
Nếu chưa – hãy dừng một nhịp, hít sâu, và bắt đầu lại bằng một nụ cười.

✨ Hạnh phúc là chuyện của riêng mình.
Nếu bạn thấy bài viết này chạm đến mình, hãy chia sẻ nó cho ai đang cần một lời nhắc dịu dàng nhé. 💛

| Lê Huỳnh Chăm

Thứ Ba, 7 tháng 10, 2025

TỰ SỬA MÌNH – VÀ CÁI BẪY CỦA SỰ NHỎ LẠI

TỰ SỬA MÌNH – VÀ CÁI BẪY CỦA SỰ NHỎ LẠI
(Tản Văn: Góc nhìn sáng tạo – Lê Huỳnh Chăm)

   Có một điều thú vị trong những bài học phát triển bản thân: người ta khuyên ta “hãy tự sửa mình để thu hút điều tốt.” Nghe như một chân lý hiền hòa. Nhưng nếu nhìn bằng con mắt của người sáng tạo, tôi lại thấy một nghịch lý ẩn giấu trong đó: càng cố sửa, ta càng đánh mất sự tự nhiên; càng muốn thu hút, ta càng khiến năng lượng của mình khép lại.

    Một người liên tục “sửa mình” giống như một họa sĩ mãi lo chùi bảng màu. Anh ta không còn dám pha trộn táo bạo, không dám sai, không dám lem, và cuối cùng chẳng còn gì để vẽ. Tác phẩm đẹp không đến từ bàn tay sợ sai, mà đến từ bàn tay dám thử, dám làm hỏng rồi dám làm lại. Con người cũng vậy. Nếu ta sống trong sợ hãi và ám ảnh rằng mình chưa đủ tốt, ta đang tắt dần ngọn lửa sáng tạo bên trong.

    Sáng tạo không sinh ra từ sự hoàn hảo. Nó nảy mầm từ sự tò mò, dám sai, và cả dũng khí chấp nhận những vết nhăn của linh hồn. Một người biết sáng tạo là người biết chừa chỗ cho những lộn xộn cần thiết – vì họ hiểu rằng, chính những lộn xộn ấy tạo ra cá tính và chiều sâu. “Tự sửa mình” nếu hiểu sai, lại chính là cách ta tước đi nét độc đáo mà cuộc đời trao.

    Tôi từng thấy nhiều người giỏi, từng cháy hết mình, nhưng rồi dần mờ nhạt vì họ sợ bị đánh giá. Họ bắt đầu kiểm soát từng chi tiết nhỏ, nắn mình cho vừa khuôn mẫu, quên mất rằng nguồn năng lượng thật sự đến từ sự phóng khoáng của tâm hồn. Khi ta quá bận “thu hút”, ta đánh mất sự chân thực, mà chân thực mới là trường năng lượng mạnh nhất của con người.

    Một người thực sự thu hút không phải vì họ hoàn hảo, mà vì họ có năng lượng của kẻ sống thật. Người ấy có thể sai, có thể vấp, nhưng luôn tỏa ra thứ ánh sáng riêng – ánh sáng của sự hiện diện, của tự do và lòng tự trọng.

    Tự sửa mình là cần, nhưng chỉ khi nó xuất phát từ tình yêu bản thân, không phải nỗi sợ bị từ chối. Sửa mình để hiểu mình hơn, không phải để vừa lòng ai. Sửa để sáng, chứ không phải để nhỏ.

    Nếu ai đó hỏi tôi, “vậy có nên sửa mình không?”, tôi sẽ nói: có – nhưng đừng quên vẽ lại chính mình sau mỗi lần sửa. Bởi con người không phải bức tượng đá cần mài cho nhẵn, mà là bức tranh sống động luôn đang được vẽ tiếp. Mỗi vết sai, mỗi nét nguệch ngoạc đều có thể trở thành điểm nhấn nếu ta đủ bao dung và sáng tạo để nhìn lại.

    Sáng tạo là dám chấp nhận chính mình trong mọi phiên bản. Hôm nay ta sai, mai ta khác – nhưng vẫn là ta. Và có lẽ, điều thu hút nhất trên đời này không phải là vẻ ngoài hoàn chỉnh, mà là tâm thế tự do của người dám là chính mình, dù dang dở.

✨ “Đừng cố sửa mình cho đúng. Hãy sống hết mình cho thật.”

|Lê Huỳnh Chăm




Thứ Tư, 3 tháng 9, 2025

Anh vẫn ở đây

Anh vẫn ở đây, ngôi nhà này...căn phòng này!, vẫn cùng em' nuôi hai đứa nhỏ lớn khôn. Đứa lớn giống em, đứa nhỏ mang ánh mắt của anh, mỗi ngày gọi "ba"! vẫn khiến tim anh rung lên nhưng không còn đủ...để lấp khoảng trống giữa chúng ta. Em lặng lẽ, anh im lìm...hai cái bóng đi ngang đời nhau, không chạm! chỉ tránh.

Đã từng, anh yêu em đến mức không dám làm em buồn...mỗi câu nói đều nghĩ đến cảm xúc của em nhưng giờ đây, chúng ta nói với nhau bằng câu chữ ngắn. gọn, lạnh như hai người đồng nghiệp, giỏi vai diễn của mình, trong vở kịch dài mang tên: Gia đình.

Anh không trách em, chỉ trách thời gian và trách cả chính mình, đã để cuộc sống cuốn đi mà quên giữ lại chút lửa, cho ngọn đèn hôn nhân không tắt.

Đêm qua, anh nghe tiếng con trở mình! rồi tiếng em ho khẽ, bỗng thấy nghẹn nơi lồng ngực muốn quay sang ôm em! nhưng tay anh… chỉ dừng lại giữa chừng (!) đã quá lâu không còn tự nhiên, đã quá lâu không còn gần gũi, một cái ôm bây giờ...cũng cần đến can đảm.

Anh vẫn là người chồng! vẫn là người cha, vẫn đóng tròn vai, nhưng có những đêm, anh ngồi thật lâu trong bóng tối...tự hỏi: liệu chúng ta có thể bắt đầu lại… từ đầu?
hay đã muộn rồi…
dù chỉ là một cái nắm tay?

| Lê Huỳnh Chăm


  

Thứ Năm, 21 tháng 8, 2025

Chuyện tình buồn

Anh đến, như mưa ngang chiều,
Rơi vài giọt nhớ, rồi liều bỏ đi.
Em ngồi vá lại xuân thì,
Kim run trên chỉ, lệ thì rơi hoang.

Có tình nào chẳng vỡ tan,
Khi người nắm chặt, khi bàn tay buông.
Có yêu nào chẳng đau buồn,
Nếu như hẹn ước chỉ còn gió bay.

Em cười một chút cho say,
Để quên phút cuối anh quay mặt rồi.
Trăng treo một nửa lưng trời,
Ngậm ngùi giữ hộ chuyện đời… chúng ta.

|Lê Huỳnh Chăm
20/08/2025



Thứ Ba, 19 tháng 8, 2025

Giai thoại tình yêu

Anh là gió phiêu du muôn nẻo,
Em là trăng neo lại bên thềm.
Một lần chạm mắt, đời bừng sáng,
Giai thoại tình yêu hóa chuyện mình.

|Lê Huỳnh Chăm



Thứ Hai, 18 tháng 8, 2025

Người lạ - bên nhau

Chúng ta sống cùng...hai mươi năm. Đi qua bao mùa, mà chẳng còn nhớ! lần cuối nắm tay là khi nào. Em nấu bữa cơm, anh dọn bàn ghế, im lặng! chen nhau trong căn bếp nhỏ, mắt nhìn nhau, nhìn xuyên qua từng ý nghĩ,
...như thể trái tim đã dọn đi.
...từ lúc nào không hay.

Tình yêu từng rực rỡ...giờ chỉ còn ánh đèn mờ, thở nhẹ thôi cũng tắt! lặng câm phòng
Những bức ảnh cũ trên tường,
"nụ cười đóng khung"
...chẳng còn vang lên trong đời.

Chúng ta bên nhau...như hai người thuê chung ký ức. Chung giường, chung nhà!nhưng riêng lối đi. Em tiếc một thời, mình đã từng chạm vào nhau, bằng tất cả trái tim (,) giờ chỉ chạm bằng thói quen...và sự chịu đựng khẽ khàng,
...chẳng ai sai
...chỉ tình yêu lạc lối, không biết cách nào?
... lớn mãi với thời gian.

Lê Huỳnh Chăm







Thứ Hai, 11 tháng 8, 2025

Lặng Giữa Mùa Quen

Từng sớm chờ anh dưới mái hiên,
Nay chào thưa vắng, mắt nhìn nghiêng.
Bếp còn lửa cũ, người nguội lạnh,
Giường có hình quen, bóng chênh nghiêng.

Con vẫn ríu ran mừng tiếng gọi,
Lòng em lặng gió giữa ưu phiền.
Chẳng ai rời bước mà chia cách,
Chỉ bởi tình tan chẳng tiếng triền.

|Lê Huỳnh Chăm
10/08/2025



Thứ Ba, 1 tháng 7, 2025

Nửa là bao nhiêu?

• Nửa ổ bánh = hai tiếng cười chia đôi nhưng ấm cả buổi sáng.
• Nửa tách cà phê = một khoảnh khắc lặng yên đủ để nghe tim mình đập.
• Nửa năm = 182 ngày gom góp thành một cuốn phim tua nhanh, lúc sáng rực, lúc tối mờ, nhưng luôn kịp để ta kịp bật cười lần nữa.


Niềm vui đôi khi chỉ cần “nửa”:
– Nửa lời hỏi thăm cũng đủ gỡ tơ vương trong ngực người xa lạ.
– Nửa bước lùi để thấy nhau trọn vẹn hơn trong khung ảnh cuộc đời.
– Nửa giây chớp mắt giữa buổi chiều, nhận ra mùi cỏ mưa thơm ngần, cũng đủ làm ngày dài xôn xao.


Tháng Sáu khép lại. Chiếc đồng hồ xoay một vòng tròn, đánh dấu nửa quỹ đạo quanh mặt trời. Từ đây trở đi là “bắt đầu nửa còn lại” – một trang giấy trắng, vẫn mùi mực mới, chưa kịp gạch xóa.


Hãy ghi vào đó:

• Một lần thức dậy sớm hơn thường lệ, để thấy bình minh không chỉ dành cho kẻ lãng mạn.
• Một lá thư viết tay, gửi chính mình của sáu tháng nữa: “Hôm nay tớ đủ vui. Cậu thì sao?”
• Một cuộc hẹn chưa từng có trong lịch: đi bộ không đích đến, chỉ để trò chuyện với con đường.


Hạnh phúc không đo bằng đầy hay vơi. Nó đo bằng độ rung của trái tim khi ta nhận ra cái “nửa” trước mắt chính là tất cả vào khoảnh khắc ấy. Vậy nên, đừng vội hỏi “nữa là bao nhiêu?” – hãy hỏi: “Trong cái nửa đang có, mình đặt được bao nhiêu yêu thương?”.

Chúc bạn một nửa năm mới rực rỡ, và… cả nửa còn lại cũng rạng ngời! 😊

Nửa năm, một hơi thở.  
Nửa còn lại, ta khẽ mỉm cười.  
Một tia nắng, một tiếng “ổn không?”  
Tim chạm tim, đủ ấm cả ngày.

| Lê Huỳnh Chăm




CHÀO TẠM BIỆT - HẸN GẶP LAI