Đừng để người khác chiếm trọn tâm trí bạn. Thật đấy, cuộc sống này không vận hành xoay quanh một cái tên không thèm chủ động xuất hiện.
Họ không gọi? Vậy thì bạn đi ngủ sớm, ngủ ngon, ngủ sâu. Họ không nhắn? Cất điện thoại đi, ra ngoài hít thở, uống một ly gì đó bạn thích, tận hưởng ngày của riêng mình. Họ trở nên xa cách, im lặng như thể bạn phải đoán mò? Đừng phí thời gian giải mã những điều họ không buồn giải thích. Về nhà, bật nhạc, xem phim, hoặc làm điều gì khiến bạn cười. Nghe này — bạn không sinh ra để chờ đợi sự chú ý từ người khác. Bạn sống cho chính mình trước tiên. Còn họ? Nếu phải nhắc mới nhớ đến bạn, thì họ chỉ nên đứng ở vị trí thứ yếu.
Đừng xin một sự quan tâm nửa vời. Đừng chạy theo một người không quay đầu,và đừng đánh đổi bình yên của bạn chỉ để giữ một ai đó vốn không muốn ở lại. Bạn xứng đáng với những gì rõ ràng, không phải những khoảng lặng mơ hồ.
Nên là… sống đi. Đàng hoàng. Tự do. Và kiêu hãnh một chút.
Em đã từng yêu anh, yêu đến quên cả mình là ai. yêu đến dại khờ tin rằng, chỉ cần ở bên nhau là đủ.
…đã từng, mỗi buổi sáng thức dậy, anh là điều em nghĩ đến đầu tiên. mỗi buổi tối, là người cuối cùng em cầu mong bình yên.
chúng ta, từ yêu rồi cưới rồi quen nhau đến mức quên mất cách chạm vào tim nhau.
Em từng mơ về ngôi nhà đầy tiếng cười nhưng càng sống chỉ còn lại tiếng thở dài, và sự im lặng kéo dài giữa hai con người cùng một mái nhà mà như hai thế giới
Em đã từng đợi anh về như đợi mùa bây giờ chỉ mong anh về muộn một chút để em có thêm thời gian được cô đơn một mình.
Chúng ta vẫn sống vẫn gọi nhau bằng những cái tên cũ vẫn ăn chung mâm ngủ chung giường nhưng tình yêu đã dọn đi từ lâu, chỉ còn em ở lại với đống hồi ức chất chồng và những câu hỏi không lời đáp.
Em đã từng nghĩ rằng mình sai rồi nghĩ rằng anh sai rồi hiểu ra chẳng ai sai cả! chỉ là… chúng ta đã để tình yêu chết đi rất chậm và rất nhẹ như một bông hoa héo úa, cạn khô …tỉa gọt trong bình, hơn tuần.
Người đời quen miệng gọi là khùng, Ai nói khác mình cũng lạ lùng. Nhà văn nói láu – cười cho gọn, Nhà báo nói thêm – bảo chuyện chung.
Nói thật thì hay mang tiếng dại, Nói vừa tai họ lại thành khôn. Có kẻ im lặng thành ra ngố, Có người cười nhẹ bị cho ngây.
Thôi thì nói khẽ, gió tự rình. Chiều xuống ngồi coi con nước lớn, Khùng khôn để gió cuốn ra sông. Ai hiểu thì cười cho vui dạ, Không hiểu… thôi! mình uống trà xong.
Tận hưởng – năng lực không chỉ dành cho lúc rảnh rỗi
Nhiều người nghĩ tận hưởng chỉ dành cho lúc rảnh rỗi. Nhưng sự thật, đó là một năng lực sống – giúp bạn đứng vững, sáng suốt và an yên giữa guồng quay đầy thử thách.
Khi biết tận hưởng, bạn không chỉ “nghỉ ngơi” mà còn nuôi dưỡng lại chính mình. Bạn vẫn có thể mỉm cười khi đang lo cho con, vẫn giữ bình an trong những ngày hóa đơn chất chồng, vẫn nhẹ nhõm trên hành trình đi tìm khách hàng, và vẫn tràn năng lượng giữa những buổi làm việc áp lực.
Tận hưởng không phải là bỏ mặc, mà là nghệ thuật giữ mình nguyên vẹn giữa đời sống đầy dao động. Nó giống như một dòng suối nhỏ chảy ngầm trong bạn — lúc nào cũng mát lành, dẫu bên ngoài có khô cạn.
Và rồi, khi bạn biết cách tận hưởng từng khoảnh khắc, mọi mục tiêu sẽ hoàn thành nhanh hơn, hiệu quả hơn, bởi bạn đang làm việc với tâm thế tròn đầy – không thiếu thốn, không đè nặng, không căng cứng.
“Người biết tận hưởng không cần thêm thời gian – họ chỉ cần hiện diện trọn vẹn.”
Hôm nay, hãy tự hỏi: Mình có đang tận hưởng ngay trong việc mình làm không? Nếu chưa – hãy dừng một nhịp, hít sâu, và bắt đầu lại bằng một nụ cười.
✨ Hạnh phúc là chuyện của riêng mình. Nếu bạn thấy bài viết này chạm đến mình, hãy chia sẻ nó cho ai đang cần một lời nhắc dịu dàng nhé. 💛
TỰ SỬA MÌNH – VÀ CÁI BẪY CỦA SỰ NHỎ LẠI (Tản Văn: Góc nhìn sáng tạo – Lê Huỳnh Chăm)
Có một điều thú vị trong những bài học phát triển bản thân: người ta khuyên ta “hãy tự sửa mình để thu hút điều tốt.” Nghe như một chân lý hiền hòa. Nhưng nếu nhìn bằng con mắt của người sáng tạo, tôi lại thấy một nghịch lý ẩn giấu trong đó: càng cố sửa, ta càng đánh mất sự tự nhiên; càng muốn thu hút, ta càng khiến năng lượng của mình khép lại.
Một người liên tục “sửa mình” giống như một họa sĩ mãi lo chùi bảng màu. Anh ta không còn dám pha trộn táo bạo, không dám sai, không dám lem, và cuối cùng chẳng còn gì để vẽ. Tác phẩm đẹp không đến từ bàn tay sợ sai, mà đến từ bàn tay dám thử, dám làm hỏng rồi dám làm lại. Con người cũng vậy. Nếu ta sống trong sợ hãi và ám ảnh rằng mình chưa đủ tốt, ta đang tắt dần ngọn lửa sáng tạo bên trong.
Sáng tạo không sinh ra từ sự hoàn hảo. Nó nảy mầm từ sự tò mò, dám sai, và cả dũng khí chấp nhận những vết nhăn của linh hồn. Một người biết sáng tạo là người biết chừa chỗ cho những lộn xộn cần thiết – vì họ hiểu rằng, chính những lộn xộn ấy tạo ra cá tính và chiều sâu. “Tự sửa mình” nếu hiểu sai, lại chính là cách ta tước đi nét độc đáo mà cuộc đời trao.
Tôi từng thấy nhiều người giỏi, từng cháy hết mình, nhưng rồi dần mờ nhạt vì họ sợ bị đánh giá. Họ bắt đầu kiểm soát từng chi tiết nhỏ, nắn mình cho vừa khuôn mẫu, quên mất rằng nguồn năng lượng thật sự đến từ sự phóng khoáng của tâm hồn. Khi ta quá bận “thu hút”, ta đánh mất sự chân thực, mà chân thực mới là trường năng lượng mạnh nhất của con người.
Một người thực sự thu hút không phải vì họ hoàn hảo, mà vì họ có năng lượng của kẻ sống thật. Người ấy có thể sai, có thể vấp, nhưng luôn tỏa ra thứ ánh sáng riêng – ánh sáng của sự hiện diện, của tự do và lòng tự trọng.
Tự sửa mình là cần, nhưng chỉ khi nó xuất phát từ tình yêu bản thân, không phải nỗi sợ bị từ chối. Sửa mình để hiểu mình hơn, không phải để vừa lòng ai. Sửa để sáng, chứ không phải để nhỏ.
Nếu ai đó hỏi tôi, “vậy có nên sửa mình không?”, tôi sẽ nói: có – nhưng đừng quên vẽ lại chính mình sau mỗi lần sửa. Bởi con người không phải bức tượng đá cần mài cho nhẵn, mà là bức tranh sống động luôn đang được vẽ tiếp. Mỗi vết sai, mỗi nét nguệch ngoạc đều có thể trở thành điểm nhấn nếu ta đủ bao dung và sáng tạo để nhìn lại.
Sáng tạo là dám chấp nhận chính mình trong mọi phiên bản. Hôm nay ta sai, mai ta khác – nhưng vẫn là ta. Và có lẽ, điều thu hút nhất trên đời này không phải là vẻ ngoài hoàn chỉnh, mà là tâm thế tự do của người dám là chính mình, dù dang dở.
✨ “Đừng cố sửa mình cho đúng. Hãy sống hết mình cho thật.”
Anh vẫn ở đây, ngôi nhà này...căn phòng này!, vẫn cùng em' nuôi hai đứa nhỏ lớn khôn. Đứa lớn giống em, đứa nhỏ mang ánh mắt của anh, mỗi ngày gọi "ba"! vẫn khiến tim anh rung lên nhưng không còn đủ...để lấp khoảng trống giữa chúng ta. Em lặng lẽ, anh im lìm...hai cái bóng đi ngang đời nhau, không chạm! chỉ tránh.
Đã từng, anh yêu em đến mức không dám làm em buồn...mỗi câu nói đều nghĩ đến cảm xúc của em nhưng giờ đây, chúng ta nói với nhau bằng câu chữ ngắn. gọn, lạnh như hai người đồng nghiệp, giỏi vai diễn của mình, trong vở kịch dài mang tên: Gia đình.
Anh không trách em, chỉ trách thời gian và trách cả chính mình, đã để cuộc sống cuốn đi mà quên giữ lại chút lửa, cho ngọn đèn hôn nhân không tắt.
Đêm qua, anh nghe tiếng con trở mình! rồi tiếng em ho khẽ, bỗng thấy nghẹn nơi lồng ngực muốn quay sang ôm em! nhưng tay anh… chỉ dừng lại giữa chừng (!) đã quá lâu không còn tự nhiên, đã quá lâu không còn gần gũi, một cái ôm bây giờ...cũng cần đến can đảm.
Anh vẫn là người chồng! vẫn là người cha, vẫn đóng tròn vai, nhưng có những đêm, anh ngồi thật lâu trong bóng tối...tự hỏi: liệu chúng ta có thể bắt đầu lại… từ đầu? hay đã muộn rồi… dù chỉ là một cái nắm tay?
Chúng ta sống cùng...hai mươi năm. Đi qua bao mùa, mà chẳng còn nhớ! lần cuối nắm tay là khi nào. Em nấu bữa cơm, anh dọn bàn ghế, im lặng! chen nhau trong căn bếp nhỏ, mắt nhìn nhau, nhìn xuyên qua từng ý nghĩ, ...như thể trái tim đã dọn đi. ...từ lúc nào không hay.
Tình yêu từng rực rỡ...giờ chỉ còn ánh đèn mờ, thở nhẹ thôi cũng tắt! lặng câm phòng
Những bức ảnh cũ trên tường, "nụ cười đóng khung" ...chẳng còn vang lên trong đời.
Chúng ta bên nhau...như hai người thuê chung ký ức. Chung giường, chung nhà!nhưng riêng lối đi. Em tiếc một thời, mình đã từng chạm vào nhau, bằng tất cả trái tim (,) giờ chỉ chạm bằng thói quen...và sự chịu đựng khẽ khàng, ...chẳng ai sai ...chỉ tình yêu lạc lối, không biết cách nào?
• Nửa ổ bánh = hai tiếng cười chia đôi nhưng ấm cả buổi sáng. • Nửa tách cà phê = một khoảnh khắc lặng yên đủ để nghe tim mình đập. • Nửa năm = 182 ngày gom góp thành một cuốn phim tua nhanh, lúc sáng rực, lúc tối mờ, nhưng luôn kịp để ta kịp bật cười lần nữa.
Niềm vui đôi khi chỉ cần “nửa”: – Nửa lời hỏi thăm cũng đủ gỡ tơ vương trong ngực người xa lạ. – Nửa bước lùi để thấy nhau trọn vẹn hơn trong khung ảnh cuộc đời. – Nửa giây chớp mắt giữa buổi chiều, nhận ra mùi cỏ mưa thơm ngần, cũng đủ làm ngày dài xôn xao.
Tháng Sáu khép lại. Chiếc đồng hồ xoay một vòng tròn, đánh dấu nửa quỹ đạo quanh mặt trời. Từ đây trở đi là “bắt đầu nửa còn lại” – một trang giấy trắng, vẫn mùi mực mới, chưa kịp gạch xóa.
Hãy ghi vào đó:
• Một lần thức dậy sớm hơn thường lệ, để thấy bình minh không chỉ dành cho kẻ lãng mạn. • Một lá thư viết tay, gửi chính mình của sáu tháng nữa: “Hôm nay tớ đủ vui. Cậu thì sao?” • Một cuộc hẹn chưa từng có trong lịch: đi bộ không đích đến, chỉ để trò chuyện với con đường.
Hạnh phúc không đo bằng đầy hay vơi. Nó đo bằng độ rung của trái tim khi ta nhận ra cái “nửa” trước mắt chính là tất cả vào khoảnh khắc ấy. Vậy nên, đừng vội hỏi “nữa là bao nhiêu?” – hãy hỏi: “Trong cái nửa đang có, mình đặt được bao nhiêu yêu thương?”.
Chúc bạn một nửa năm mới rực rỡ, và… cả nửa còn lại cũng rạng ngời! 😊